Sẽ viết cho thầy một bài thơ riêng nhất
Vì với tôi thầy không giống với mọi người thầy
Những ngọt bùi ký ức đong đầy
Thầy là anh, là bạn, là cha... là người thân cận nhất!
Cảm ơn thầy cùng tôi đi qua bao khó nhọc
Vẫn chưa bao giờ mất lòng tin
Thầy tin tôi hơn tôi tin ở bản thân mình
Và tôi chiếu sáng rực rỡ trong tình thầy nhân ái
Cuộc đời trớ trêu đặt cạnh nhau những con người xa ngái
Rồi lại tách nhau ra tiếp tục cuộc hành trình
Thầy vẫn ngỡ rồi tôi sẽ bên mình
Tôi cũng tưởng thế... nhưng gió đã thổi về đôi ngã
Tôi nhớ thầy nhớ màu hy vọng xanh cánh trả
Nhớ những lần 'đầu bù tóc rối' sửa bài
Nhớ những dòng chữ nguệch ngoạc nhìn tôi cười bi hài
Thêm lần nữa, vẫn phải sửa, và vẫn còn phải sửa
Lòng tận tụy thương học trò chất chứa
Và tiêu chí không chấp nhận sự tầm thường
Thầy của tôi... rất khó mà cũng lại rất thương
Tôi xin bày tỏ lòng tri ân thầy mãi mãi
Nếu có những cái chạm nhẹ làm cuộc đời vĩnh viễn thay đổi
Tôi xin cám ơn cú chạm nhẹ của thầy
Có những nhân cách khắc ghi mãi trong tim gầy
Và những thời khắc giản đơn trở thành vĩnh cửu
19.11.2016/THV
#thotranhavi
PS: tặng thầy tôi!

No comments:
Post a Comment