Tuesday, 22 November 2016

EM TRONG BIỂN RỘNG TRỜI CAO 

Em đứng đây giữa nghìn trùng hoang hoải
cuồn cuộn sóng
nao nao gió thét gào
nghe đại dương rừng rực cuộn dâng huyết quản hanh hao
Muốn tan chảy giữa đất trời ngào ngạt....

Vòm xanh cao cười lấp lánh
Em giơ tay muốn chạm
vô hình gió
vô hình sóng
vô hình mây
vô hình em
phiêu diêu kiếp người ngút ngàn biển khơi...

Em muốn học bơi
đại dương bao nhiêu đầu vắt vẻo?
Từ Thái Bình Dương ấm áp đến Đại Tây Dương lạnh lẽo
Nhúng người xuống Ấn Độ Dương rồi đứng cạnh Bắc Băng Dương...
Bao nhiêu nẻo đường em đã bước qua...
Nghe đá mềm cho lòng bàn chân cứng cáp
Nghe đời mênh mang hát...
bốn bể là nhà...

Giữa thinh không ta lại được về với chính ta
Nhỏ bé mông muội giữa muôn vàn biển lớn
Chẳng có gì chỉ với lòng tin hơn hớn
Sẽ mỉm cười đi cho hết cuộc hành trình

Gởi yêu thương theo từng con chữ lung linh
Trong tim xa tắp một miền quê nhà yêu dấu

Con tim non nung nấu
Mãi yêu mình
yêu người
và yêu tha thiết những vần thơ...

11.08.2016/THV
#thotranhavi

(ảnh: internet)

PS: thi phẩm đăng trong tập thơ nhiều tác giả "Em trong biển rộng trời cao"



No comments:

Post a Comment