Sunday, 27 November 2016

NHỚ 

Khắc khoải vàng con nắng đổ
Chiều thu sánh bước êm êm
Lá vỗ chân mềm như lụa
Tim anh phủ nhớ êm đềm

Em đã ra đi từ hạ
Nụ cười trong vắt đi theo
Thương nhớ anh gửi vào lá
Xạc xào trống vắng gieo neo

Hạ chở mùa thu đi trước
Đông mừng xuân hát phía sau
Nắng gió rủ hoa đi mất
Bao giờ mình mới gặp nhau?

26.11.2016/THV
#thotranhavi

Tuesday, 22 November 2016

EM TRONG BIỂN RỘNG TRỜI CAO 

Em đứng đây giữa nghìn trùng hoang hoải
cuồn cuộn sóng
nao nao gió thét gào
nghe đại dương rừng rực cuộn dâng huyết quản hanh hao
Muốn tan chảy giữa đất trời ngào ngạt....

Vòm xanh cao cười lấp lánh
Em giơ tay muốn chạm
vô hình gió
vô hình sóng
vô hình mây
vô hình em
phiêu diêu kiếp người ngút ngàn biển khơi...

Em muốn học bơi
đại dương bao nhiêu đầu vắt vẻo?
Từ Thái Bình Dương ấm áp đến Đại Tây Dương lạnh lẽo
Nhúng người xuống Ấn Độ Dương rồi đứng cạnh Bắc Băng Dương...
Bao nhiêu nẻo đường em đã bước qua...
Nghe đá mềm cho lòng bàn chân cứng cáp
Nghe đời mênh mang hát...
bốn bể là nhà...

Giữa thinh không ta lại được về với chính ta
Nhỏ bé mông muội giữa muôn vàn biển lớn
Chẳng có gì chỉ với lòng tin hơn hớn
Sẽ mỉm cười đi cho hết cuộc hành trình

Gởi yêu thương theo từng con chữ lung linh
Trong tim xa tắp một miền quê nhà yêu dấu

Con tim non nung nấu
Mãi yêu mình
yêu người
và yêu tha thiết những vần thơ...

11.08.2016/THV
#thotranhavi

(ảnh: internet)

PS: thi phẩm đăng trong tập thơ nhiều tác giả "Em trong biển rộng trời cao"



HIẾN CHƯƠNG NHÀ GIÁO

Con mừng mẹ ngày hiến chương nhà giáo
Cũng mừng ba... dẫu ba đã chẳng còn
Nghiệp trồng người chẳng lội suối trèo non
Bước cặm cụi chưa bao giờ vơi bước

Từng lớp sóng người sau theo người trước
Ra trường rồi sải cánh bay thật xa
Gọi năm châu với bốn biển là nhà
Người thầy giáo vẫn đưa đò hôm sớm

Lúa con gái chuyển thành màu vàng ruộm
Công vun trồng nhờ nắng gió đi ngang
Những bàn tay cuốc bẫm vun thẳng hàng
Buổi mai sớm sẵn tay liềm phơi phới

Những hy vọng âm thầm nuôi mong đợi
Ấp ủ tình thương bọn nhỏ như con
Cuộc áo cơm giằng giật manh áo sờn
Không thay đổi lòng yêu nghề yêu trẻ

Tuổi xế bóng ngày đổ dồn quạnh quẽ
Vẫn rưng lòng chăm bón vạn đầu xanh
Nhớ thì vui! Không nhớ? Thôi cũng đành
Đã tận tụy đưa đò không cầu báo!

Vững tay chống bao thuyền qua giông bão
Ngẫm tự hào... xao xuyến... ngày hiến cam...

19.11.2016/THV
#thotranhavi

PS: Chúc mừng ba mẹ tôi, thầy cô tôi và tất cả các bạn bè tôi, những người đã đóng góp vào sự nghiệp trăm năm trồng người một ngày Hiến Chương Nhà Giáo vui tươi nhất! <3

THẦY TÔI 

Sẽ viết cho thầy một bài thơ riêng nhất
Vì với tôi thầy không giống với mọi người thầy
Những ngọt bùi ký ức đong đầy
Thầy là anh, là bạn, là cha... là người thân cận nhất!

Cảm ơn thầy cùng tôi đi qua bao khó nhọc
Vẫn chưa bao giờ mất lòng tin
Thầy tin tôi hơn tôi tin ở bản thân mình
Và tôi chiếu sáng rực rỡ trong tình thầy nhân ái

Cuộc đời trớ trêu đặt cạnh nhau những con người xa ngái
Rồi lại tách nhau ra tiếp tục cuộc hành trình
Thầy vẫn ngỡ rồi tôi sẽ bên mình
Tôi cũng tưởng thế... nhưng gió đã thổi về đôi ngã

Tôi nhớ thầy nhớ màu hy vọng xanh cánh trả
Nhớ những lần 'đầu bù tóc rối' sửa bài
Nhớ những dòng chữ nguệch ngoạc nhìn tôi cười bi hài
Thêm lần nữa, vẫn phải sửa, và vẫn còn phải sửa

Lòng tận tụy thương học trò chất chứa
Và tiêu chí không chấp nhận sự tầm thường
Thầy của tôi... rất khó mà cũng lại rất thương
Tôi xin bày tỏ lòng tri ân thầy mãi mãi

Nếu có những cái chạm nhẹ làm cuộc đời vĩnh viễn thay đổi
Tôi xin cám ơn cú chạm nhẹ của thầy
Có những nhân cách khắc ghi mãi trong tim gầy
Và những thời khắc giản đơn trở thành vĩnh cửu

19.11.2016/THV
#thotranhavi

PS: tặng thầy tôi! <3


CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG 

lạnh se sắt ánh ngày dần chớp tắt
gió rì rào thăm hỏi lá mồ côi
ướt lạnh run lay lắt trên nhánh đời
lá từ chối không buông tay rớt xuống...

cô gái bé phập phồng hơi thở vụng
ngày ngủ vùi trong chăn gối trắng tinh
nhạt mặt hoa nhạt tim trắng nhạt tình
cô than thở gởi mình theo hồn lá

đêm mùa đông mưa tuyết bay lả tả
trầm ngâm nhìn chiếc lá già cỗi kia
vẫn níu cành mãi không chịu xa lìa
như mầm sống vẫn níu hoài cô bé

ông họa sĩ giã từ đời tranh vẽ
trong tuyết đêm họa chiếc lá cuối cùng
là kiệt tác của trái tim bao dung
đã cứu sống cuộc đời cô gái bé

có những cuộc hy sinh trong lặng lẽ
có những người luôn hết sức tận tâm
những tình yêu ủ ấm trong âm thầm
người bình dị nhưng tấm lòng bất tử...

20.11.2016/THV
#thotranhavi

PS: viết theo truyện "Chiếc lá cuối cùng" của O'Henry.



LỜI TẠ TỪ THÁNG MƯỜI MỘT

tháng mười một đã đi gần đoạn cuối
mối duyên mình cũng sắp sửa lìa đôi
nồng ái ân tưởng nói chuyện xa xôi
mười hai tháng đã mỗi người mỗi ngã

em đừng trách, tình mình không man trá
chí công danh ôm gối phải đăng trình
sống giữa đời sống cho hết hoa vinh
phải cố gắng, phải ra công cố gắng

thềm liễu rủ mặt nước hồ phẳng lặng
che bão giông im ắng con sóng ngầm
anh ra đi bỏ lại người khóc thầm
vẫn ẩn nhẫn đợi chim xanh hồi cố

anh cũng muốn lau mắt ôm tim vỡ
nhưng em ơi dang dở mộng bên đời
máu phiêu cuồng thúc đẩy thuyền ra khơi
chân bứt rứt mối gông cùm tù hãm

tấm chân thật lòng anh trời chứng giám
nước mắt mềm không buộc nổi đời trai
hãy để anh trong nguyên vẹn hình hài
xa cách đó để về bên nhau mãi...

21.11.2016/THV
#thotranhavi

(ảnh: internet)

TÌNH CỜ GẶP GỠ

cuộc gặp gỡ tình cờ hay định trước
bến thiên thai xanh mướt những lời yêu
em hờn dỗi vờ kiêu không đứng lại
có đâu ngờ khờ dại lạc mất chiều

kể từ đó ngày buồn như thác lũ
bến sông xa ủ rũ sợi mưa dầm
nuốt ngụm tủi giấu lặng câm nỗi nhớ
mưa tàn rồi cắc cớ gặm mòn tâm

em cứ ước... thời gian kia quay ngược
nếu như mà... ta đánh cược với nhau
tim thảng thốt chôn thật sâu mong ước
mong hẹn hò sau trước chẳng phai màu

em mơ mộng... chuyện mai sau hai họ
cả nghĩ rồi, mới gặp có một lần
bến sông đó lần khân không dám tới
lòng cứ buồn... vời vợi nhớ người dưng

21.11.2016/THV
#thotranhavi

(ảnh: internet)



VƯỜN TRĂNG 

Trăng dỗi trốn vào sâu thẳm đêm
Mưa hờn lẫy gió ru êm đềm
Sao sa lóng lánh mắt hồng ửng
Hây hẩy má đào càng yêu thêm

Vườn tú đêm nay gió bạt ngàn
Trăng châm mồi lửa giấc mơ hoang
Quỳnh hương một đóa còn e thẹn
Chuốc chén sương giăng trắng bạt ngàn

Xanh thắm cỏ mời nhẹ gối tơ
Màn trời chiếu đất đèn sao mờ
Hương thầm tha thiết như mời gọi
Nếm vị tình đầu dạ ngẩn ngơ

21.11.2016/THV
#thotranhavi

(ảnh: internet)

Saturday, 5 November 2016



NGỦ ĐI ANH 


Ngủ đi anh...
Em khỏa tay vốc mại mềm trải màn nhung gấm
Mơn man nhịp nhàng ảo mộng
Kiếp phù sinh!

Ngủ đi anh... những mơ ước linh đinh
Dập dềnh theo từng con sóng nhớ thương em phủ
Chớm hương yêu vừa hé ra một nụ
...ân tình!

Ngủ đi anh... những giấc mộng viễn chinh
Để nụ hôn em làm giãn đôi đầu mày cau chặt
Ngoài kia sóng gió thét gào lênh đênh chật vật
Nơi này...
mộng bình yên!

À ơi...
Ngủ đi anh...
quên hết muộn phiền! 

Trần Hạ Vi

HOA DẠI



HOA DẠI 


Nhiều khi ước mình như loài hoa dại
Sống bụi bờ nhưng luôn mãnh liệt vươn lên
Bất kể nắng
Bất kể gió
Bất kể bão táp mưa nguồn
Em loài hoa dại sống qua bao nhiêu năm tháng

Bung nụ bồ công anh vàng chóe giỡn đùa với nắng
Miên man thổi vô vàn hạt trắng mịn theo cánh gió đi xa
Con của ta
Giống loài của ta
Sẽ vươn tới gọi những nơi xa lạ là nhà
Và sự sống vẫn sẽ nảy mầm bất kể bao nhiêu gian khó

Cho dù cuộc đời có nhấn chìm trong bể khổ
Cho dù tất cả nhân sinh tiến cõi vô hồi
Vạn loài cây cỏ vẫn sẽ mọc xanh tươi
Mẹ đất dưỡng nuôi 
Cha trời nâng nhịp thở
Điệp điệp trùng trùng hớn hở khắp nơi

Triệu triệu ngàn ngàn năm sau ai ơi
Tang bồng hồ thỉ 
Trái đất vẫn sẽ là một hành tinh xanh tuyệt mỹ
Cho dù có thể chẳng có bóng dáng con người...

Nhưng
sẽ luôn có mặt loài hoa dại bền bỉ nhỏ nhoi...

Trần Hạ Vi